Thơ
Thơ-Sầu
Trước
mắt anh, xung quanh anh, dưới chân anh, trong phổi gan anh, có gì? Không phải
ngôn ngữ, đó là gì? Không phải thực tại; đừng nói đó là ký ức; sự rỗng
hoác-mênh-mông-này; những-gương-mặt-tâm-hồn-thê-lương bên vai anh đó; là gì?
Không phải quá khứ; không phải thiên-nhiên-câm-lặng-và-sâu; sẽ cắt nghĩa ra sao?
Biết làm sao để giới hạn? Đừng bảo hãy tự giới hạn, bởi tất cả chỉ phụ thuộc vào
ngữ pháp; thế còn sự kiệt quệ của chính cấu-trúc đó? Là gì? Không phải hiện tại
ư? Những nhân-cách-cô-hồn-kia? Chẳng là gì sao? tất- cả-đều-không-có? Thật
sao?
N.H.
N.H.
Post a Comment